Archive for Tháng Hai 13th, 2007

Hôm qua, hai bố con tôi đã có một ngày nghỉ ý nghĩa. Bố đã nhiều lần kêu gọi mọi người cùng tham gia vào các hoạt động từ thiện mang tính cộng đồng nhưng đây là lần đầu tiên tôi được theo bố đi.

Chúng tôi đã đến thăm Trung tâm trẻ mồ côi Hà Cầu – Hà Đông. Trung tâm hiện có 55 cháu, từ 4 tuổi đến 18 tuổi. Các cháu được chia thành 4 gia đình, mỗi gia đình có một mẹ chăm sóc. Bình thường, các cháu vẫn đến trường đi học như bình thường. Các em đều mồ côi cha mẹ, các em đến đây để gọi một người xa lạ là mẹ, là anh, là chị, là em…

Từ sáng, chúng tôi đã tập hợp và mang vào những món quà rất cần thiết cho sinh hoạt của các bạn ở trung tâm. Ngay khi đến nơi, không ai bảo ai, chúng tôi đã tự tìm cho mình những góc nhỏ để cùng chơi với các bạn. Một số chú đã tham gia đá bóng (quả bóng của một thành viên nhóm mang đến), đánh cầu lông và kể chuyện cho các bạn nhỏ. Chúng tôi cũng lên thăm từng nhà của các bạn. Buổi trưa, các bạn phải xếp hàng và kiểm tra tay sạch trước khi vào ăn. Tôi cũng xếp hàng cùng các bạn. Trước khi ăn, các em còn đọc lời mời theo tập thể rất hay, Tôi nhớ rõ cụm chữ “không nói chuyện khi ăn” – Lần đầu tiên tôi được nghe.

Bạn Tiến, bé nhất trong 4 nhà, Bố mẹ mất sớm và mới vào trung tâm từ năm ngoái. Bạn tự ăn, ăn ngon lắm. Tôi thì đang được chăm sóc bởi 2 cô cùng đòan, hết đòi đũa lại đòi thìa, hết chọc chỗ nọ chọc chỗ kia mà không ăn. Vừa có người đút lại còn có người dỗ. Phải chăng tôi đã quá sung sướng trong cuộc sống để quên rằng mình cần phải tự lập?

Tôi nghĩ rằng tôi cũng có thể đã được một bài học gì đó về sự tự lực.

Chương trình từ thiện Hà Cầu ở đây.

IMG_0013.JPG

IMG_0055.JPG

IMG_0072.JPG

IMG_0086.JPG

IMG_0096.JPG

IMG_0102.JPG

IMG_0176.JPG

IMG_0096.JPG